學道

宋代 呂本中
學道如養氣,氣實病自除。驗之寒暑中,可見實與虛。 頹然覺志滿,乃是氣有餘。豈惟煖臍腹,便足榮肌膚。 但能嚴關鍵,百歲終不枯。道苟明於心,如馬得堅車。 養以歲月久,自然登坦途。江河失風浪,草莽成膏腴。 熟視八荒中,何物能勝予。時來與消息,吾自有卷舒。 死生亦大矣,汝急吾自徐。捷行不為速,曲行不為迂。 一漚寓大海,此物定有無。誰能具此眼,況望捋其須。 學有不精盡,遂至玉珷玞。昔人中道立,為汝指一隅。 千言不知要,徒自費吹噓。所以季路勇,不如顏氏愚。 請子罷百慮,一念回須臾。忽然遇事入,此語當不誣。
xué dào yǎng   shí bìng chú yàn zhī hán shǔ zhōng   jiàn shí    
tuí rán jué zhì mǎn 滿   nǎi shì yǒu wéi nuǎn biàn   便 róng    
dàn néng yán guān jiàn   bǎi suì zhōng dào gǒu míng xīn   jiān chē    
yǎng suì yuè jiǔ   rán dēng tǎn jiāng shī fēng làng cǎo   mǎng chéng gāo    
shú shì huāng zhōng   néng shèng shí lái xiāo xi   yǒu juǎn shū    
shēng   jié xíng wéi   xíng wéi    
ōu hǎi   dìng yǒu shuí néng yǎn kuàng   wàng    
xué yǒu jīng jìn   suì zhì rén zhōng dào wèi   zhǐ    
qiān yán zhī yào   fèi chuī suǒ yǒng   yán shì    
qǐng zi bǎi   niàn huí rán shì   dāng