宋代 陳師道
初雪已覆地,晚風仍積威。 木鳴端自語,鳥起不成飛。 寒巷聞驚犬,鄰家有夜歸。 不無慚敗絮,未易泣牛衣。
chū xuě   wǎn fēng réng wēi  
míng duān   niǎo chéng fēi  
hán xiàng wén jīng quǎn   lín jiā yǒu guī  
cán bài   wèi niú