宋代 陳與義
窮臘見三白,江南無舊聞。 天上春已暮,盡日花繽紛。 平生雖畏寒,遇雪心所欣。 擁裘未敢出,投隙致殷勤。 窗戶忽相照,川陵已難分。 二儀有巨麗,老我不能文。 高吟黃竹詩,薄暮心無垠。 浮屠似玉筍,突兀倚重雲。
qióng jiàn sān bái   jiāng jiù wén  
tiān shàng chūn   jìn huā bīn fēn  
píng shēng suī wèi hán   xuě xīn suǒ xīn  
yōng qiú wèi gǎn chū   tóu zhì yīn qín  
chuāng hu xiāng zhào   chuān líng nán fēn  
èr yǒu   lǎo néng wén  
gāo yín huáng zhú shī   xīn yín  
shì sǔn   zhòng yún