宋代 劉敞
楚塞常閔雪,窮冬未為晚。欣看朔風過,想自萬里遠。 崩騰龍沙飛,浩蕩北溟卷。勢排炎荒瘴,力救南國旱。 悲雁飛何之,蟄龍臥終偃。至神亦憔悴,爾輩何繾綣。 歲陰倏將改,天運有必反。慷慨吾何言,短衣數自挽。
chǔ sāi cháng mǐn xuě   qióng dōng wèi wèi wǎn xīn kàn shuò fēng guò   xiǎng wàn yuǎn
bēng téng lóng shā fēi   hào dàng běi míng juǎn shì pái yán huāng zhàng   jiù nán guó hàn
bēi yàn fēi zhī   zhé lóng zhōng yǎn zhì shén qiáo cuì   ěr bèi qiǎn quǎn
suì yīn shū jiāng gǎi   tiān yùn yǒu fǎn kāng kǎi yán   duǎn shù wǎn