栩菴以冰字韻求大風詩口占

宋代 白玉蟾
山高萬籟作秋聲,六月胡床冷似冰。 浩浩拍窗人不寐,颼颼到枕夢難成。 掀開雲幕飛蒼絮,推出蟾輪碾素璚。 幸有許多閒氣力,何如吹我上瑤京。
shān gāo wàn lài zuò qiū shēng   liù yuè chuáng lěng shì bīng
hào hào pāi chuāng rén mèi   sōu sōu dào zhěn mèng nán chéng
xiān kāi yún fēi cāng   tuī chū chán lún niǎn qióng
xìng yǒu duō xián   chuī shàng yáo jīng