宣清 或以鵝炙啖我飽而填詞

清代 陳維崧
亦食糠覈耳,只屠門大嚼,差強人意。笑當年哇說於陵,問何人嗜同劉毅。 東郭長貧,左車漸脫,仰天直視。秋社日,恰分將,紅掌鵝群淨美。 據案爬搔,臨餐跳躍,餔歠真佳計。似海客刳龍,壯夫斫彘,飄飄淩雲之氣。 放箸盤空,借君家、籠中閒戲。
shí kāng ěr   zhǐ mén jiáo   chā qiáng rén xiào dāng nián wa shuō líng wèn   rén shì tóng liú    
dōng guō zhǎng pín   zuǒ chē jiàn tuō   yǎng tiān zhí shì qiū shè qià   fēn jiāng hóng   zhǎng é qún jìng měi    
àn sāo   lín cān tiào yuè   chuò zhēn jiā shì hǎi lóng zhuàng   zhuó zhì piāo   piāo líng yún zhī    
fàng zhù pán kōng   jiè jūn jiā lóng zhōng xián