宣九家賦雪

宋代 黃庭堅
都城窮臘月半破,晚來雪雲應朝課。 虛檐稍聞飄瓦聲,六花連空若推墮。 翩翩恐逐歌吹來,皎皎不受塵泥涴。 試尋高處望雙闕,佳氣蔥蔥寒貼妥。 遙知萬馬駕紫宸,把燭天街聽宮鏁。 吾人豈解占豐年,但喜酒樽宜附火。 石鼎香浮北焙茶,洪爐殼爆宣城果。 陸珍海異厭下箸,別索百種煩烹和。 仆奴睥睨費呼叱,主人愛客無不可。 憑向江船問子猷,山陰夜醉何如我。 北鄰長吉最能詩,怯寒正想重裘坐。 故遣長須屢送來,猶得王孫嘲飯顆。
chéng qióng yuè bàn   wǎn lái xuě yún yīng cháo
yán shāo wén piāo shēng   liù huā lián kōng ruò tuī duò
piān piān kǒng zhú chuī lái   jiǎo jiǎo shòu chén
shì xún gāo chù wàng shuāng quē   jiā cōng cōng hán tiē tuǒ
yáo zhī wàn jià chén   zhú tiān jiē tīng gōng suǒ
rén jiě zhàn fēng nián   dàn jiǔ zūn huǒ
shí dǐng xiāng běi bèi chá   hóng bào xuān chéng guǒ
zhēn hǎi yàn xià zhù   bié suǒ bǎi zhǒng fán pēng
fèi chì   zhǔ rén ài
píng xiàng jiāng chuán wèn yóu   shān yīn zuì
běi lín cháng zuì néng shī   qiè hán zhèng xiǎng chóng qiú zuò
qiǎn cháng sòng lái   yóu wáng sūn cháo fàn