暄風

宋代 韓淲
暄風移日過庭皋,倦撥殘書首重搔。門外不知山遠近,短牆橫浸綠周遭。
xuān fēng guò tíng gāo   juàn cán shū shǒu zhòng sāo mén wài zhī shān yuǎn jìn duǎn   qiáng héng jìn zhōu zāo