喜知命弟自青原歸

宋代 黃庭堅
為吏困米鹽,曲肱夢靈泉。 諒非調鼎手,正覺荷鋤便。 在公雖勤苦,歸喜叔山禪。 去我忽數日,草蟲傍床煎。 屋角鳥烏樂,行輿響擔肩。 包解分柿栗,兒女鬧樽前。 白紵繞祖塔,香攜青原煙。 玄珠一百八,夜紉湘縷穿。 高林風落子,老僧選霜堅。 袖中出新詩,山水含碧鮮。 五言吾老矣,佳句付惠連。
wèi kùn yán   gōng mèng líng quán
liàng fēi tiáo 調 dǐng shǒu   zhèng jué chú biàn 便
zài gōng suī qín   guī shū shān chán
shù   cǎo chóng bàng chuáng jiān
jiǎo niǎo   xíng 輿 xiǎng dān jiān
bāo jiě fēn shì   ér nào zūn qián
bái zhù rào   xiāng xié qīng yuán yān
xuán zhū bǎi   rèn xiāng chuān 穿
gāo lín fēng lào   lǎo sēng xuǎn shuāng jiān
xiù zhōng chū xīn shī   shān shuǐ hán xiān
yán lǎo   jiā huì lián