溪漲

唐代 杜甫
當時浣花橋,溪水才尺餘。白石明可把,水中有行車。 秋夏忽泛溢,豈惟入吾廬。蛟龍亦狼狽,況是鱉與魚。 茲晨已半落,歸路跬步疏。馬嘶未敢動,前有深填淤。 青青屋東麻,散亂床上書。不意遠山雨,夜來復何如。 我游都市間,晚憩必村墟。乃知久行客,終日思其居。
dāng shí huàn huā qiáo   shuǐ cái chǐ bái shí míng   shuǐ zhōng yǒu xíng chē
qiū xià fàn   wéi jiāo lóng láng bèi   kuàng shì biē
chén bàn luò   guī kuǐ shū wèi gǎn dòng   qián yǒu shēn tián
qīng qīng dōng   sǎn luàn chuáng shàng shū yuǎn shān   lái
yóu shì jiān   wǎn cūn nǎi zhī jiǔ xíng   zhōng