西齋小松二首

唐代 元稹
松樹短於我,清風亦已多。況乃枝上雪,動搖微月波。 幽姿得閒地,詎感歲蹉跎。但恐廈終構,藉君當奈何。 簇簇枝新黃,纖纖攢素指。柔苙漸依條,短莎還半委。 清風日夜高,凌雲意何已。千歲盤老龍,修鱗自茲始。
sōng shù duǎn   qīng fēng duō kuàng nǎi zhī shàng xuě   dòng yáo wēi yuè
yōu 姿 xián   gǎn suì cuō tuó dàn kǒng shà zhōng gòu   jūn dāng nài
zhī xīn huáng   xiān xiān zǎn zhǐ róu jiàn tiáo   duǎn shā hái bàn wěi
qīng fēng gāo   líng yún qiān suì pán lǎo lóng   xiū lín shǐ