溪齋二首

唐代 齊己
豈敢言招隱,歸休喜自安。一溪雲臥穩,四海路行難。 瑞獸藏頭角,幽禽惜羽翰。子猷何處在,老盡碧琅玕. 杉竹映溪關,修修共歲寒。幽人眠日晏,花雨落春殘。 道妙言何強,詩玄論甚難。閒居有親賦,搔首憶潘安。
gǎn yán zhāo yǐn   guī xiū ān yún wěn   hǎi xíng nán
ruì shòu cáng tóu jiǎo   yōu qín hàn yóu chǔ zài   lǎo jìn láng gān   .
shān zhú yìng guān   xiū xiū gòng suì hán yōu rén mián yàn   huā luò chūn cán
dào miào yán qiáng   shī xuán lùn shén nán xián yǒu qīn   sāo shǒu pān ān