西齋冬夕

宋代 孔平仲
平生疏野得江湖,歲暮西齋擁一爐。雨滴空階如自語,風吹長木更相呼。 世間寵辱收棋局,樓上光陰入酒壺。近日睡時全少夢,攀緣狂想自知無。
píng shēng shū jiāng   suì 西 zhāi yōng kōng jiē fēng   chuī zhǎng gēng xiāng    
shì jiān chǒng shōu   lóu shàng guāng yīn jiǔ jìn shuì shí quán shǎo mèng pān   yuán kuáng xiǎng zhī