戲贈腳婆

宋代 范成大
日滿東窗照被堆,宿窗猶自暖如煨。 尺三汗腳君休笑,曾踏鞾霜待漏來。
mǎn 滿 dōng chuāng zhào bèi duī   宿 chuāng yóu nuǎn wēi
chǐ sān hàn jiǎo jūn xiū xiào   céng xuē shuāng dài lòu lái