戲贈陳季張

宋代 黃庭堅
氣清語不凡,郭與陳季優。 季子有美質,明月懸高秋。 詞談貫百家,炙轂出膏油。 放聲寄大塊,肆情無去留。 方圓付自爾,規矩為瘡疣。 當其說荒唐,眾口莫能咻。 書案鼠篆塵,銜蔬滿床頭。 居不省家舍,那問犬馬牛。 吾嘗觀聖人,與世為獻酬。 道通眾人行,智欲萬物周。 微言觀季子,頗亦有意不。 季子捧蛙延海鱉,樂事擅一邱。 束牲盟伯夷,固自取揶揄。 無心以觸物,愛子如虛舟。 維楫苟不存,傾覆當誰尤。 尚思濟來者,非但自為謀。
qīng fán   guō chén yōu
yǒu měi zhì   míng yuè xuán gāo qiū
tán guàn bǎi jiā   zhì chū gào yóu
fàng shēng kuài   qíng liú
fāng yuán ěr   guī wèi chuāng yóu
dāng shuō huāng táng   zhòng kǒu néng xiū
shū àn shǔ zhuàn chén   xián shū mǎn 滿 chuáng tóu
xǐng jiā shè   wèn quǎn niú
cháng guān shèng rén   shì wèi xiàn chóu
dào tōng zhòng rén xíng   zhì wàn zhōu
wēi yán guān   yǒu
pěng yán hǎi biē   shì shàn qiū
shù shēng méng  
xīn chù   ài zhōu
wéi gǒu cún   qīng dāng shuí yóu
shàng lái zhě   fēi dàn wèi móu