惜余春慢 芍藥開時憶豐臺女子曼殊 見陳作霖《國朝金陵詞鈔》

清代 戴恭人
焚尾花繁,曼殊仙跡,豐臺春色如許。紅遮香徑,碧繞闌干,當日嬌柔堪擬。 想一代詞人,千秋佳麗。消受最憐伊,吟肩試倚。翠巾新拭,繡窗閒語,悄鬟低、猶堪追憶。 天與艷才如此。姍姍月下徘徊,露冷苔黏,釵橫佩墜。 任從他、滿目風光,總被杜鵑催去。
fén wěi huā fán   màn shū xiān   fēng tái chūn hóng zhē xiāng jìng   rào lán gān   dāng jiāo róu kān
xiǎng dài rén   qiān qiū jiā xiāo shòu zuì lián   yín jiān shì cuì jīn xīn shì   xiù chuāng xián   qiāo huán yóu kān zhuī
tiān yàn cái shān shān yuè xià pái huái   lěng tái nián   chāi héng pèi zhuì
rèn cóng mǎn 滿 fēng guāng   zǒng bèi juān cuī