西苑觀太液蓮圓殿古松及進冰者各記以詩 其一
亭亭芙蓉花,獨出清沚中。青天飛綵雲,墮此明鏡空。
杲日耀華色,炯然臨曉風。天質豈不麗,自無桃李容。
窈窕靈洲遠,逶迤仙苑通。永謝蔓草纏,寂寞甘自紅。
tíng
亭
tíng
亭
fú
芙
róng
蓉
huā
花
,
dú
獨
chū
出
qīng
清
zhǐ
沚
zhōng
中
qīng
。
tiān
青
fēi
天
cǎi
飛
yún
綵
duò
雲
,
cǐ
墮
míng
此
jìng
明
kōng
鏡
空
。
gǎo
杲
rì
日
yào
耀
huá
華
sè
色
,
jiǒng
炯
rán
然
lín
臨
xiǎo
曉
fēng
風
tiān
。
zhì
天
qǐ
質
bù
豈
lì
不
zì
麗
,
wú
自
táo
無
lǐ
桃
róng
李
容
。
yǎo
窈
tiǎo
窕
líng
靈
zhōu
洲
yuǎn
遠
,
wēi
逶
yí
迤
xiān
仙
yuàn
苑
tōng
通
yǒng
。
xiè
永
màn
謝
cǎo
蔓
chán
草
jì
纏
,
mò
寂
gān
寞
zì
甘
hóng
自
紅
。