喜雨

宋代 陸游
黃塵赤日欲忘生,一夜新涼滿錦城。 雨急驟增車轍水,泥深漸壯馬蹄聲。 蚊蠅斂跡知無地,燈火於人頓有情。 市遠雞豚不須問,小畦稀甲已堪烹。
huáng chén chì wàng shēng   xīn liáng mǎn 滿 jǐn chéng
zhòu zēng chē zhé shuǐ   shēn jiàn zhuàng shēng
wén yíng liǎn zhī   dēng huǒ rén dùn yǒu qíng
shì yuǎn tún wèn   xiǎo jiǎ kān pēng