昔游詩 其十一

宋代 姜夔
昔游衡山上,未曉入幽谷。 欲識所坐輿,橫版掛兩竹。 狀如鞦韆垂,高下不傾覆。 登山九千丈,中道多佛屋。 一峰高一峰,峰峰秀林木。 仰看同來客,木末見冠服。 高台石橋路,尋常雲所宿。 下方雷雨時,此上自晴旭。 紫蓋何突兀,萬里在一目。 餘峰六七十,僅如翠浪矗。 北有嬾瓚岩,大石庇樵牧。 下窺半岩花,杯盂琢紅玉, 飛雲峰畔過,攬之不盈掬。 祝融最高絕,紫蓋不足錄。 俯視同仰觀,蒼蒼萬形伏。 惟餘岣嶁峰,南睇半空綠。 仿佛認瀟湘,向岳流屈曲。 高處驚我魂,幡思宅平陸。 其東有雷穴,靈異謹勿觸。 雲來綿世界,雲去一峰獨。 僧窗或留罅,雲入不可逐。 絕頂橫石渠。仙人有遺躅。 山多金光草,夜半如列燭。 靈藥不可尋,吁嗟歸太速。
yóu héng shān shàng   wèi xiǎo yōu  
shí suǒ zuò 輿   héng bǎn guà liǎng zhú  
zhuàng qiū qiān chuí   gāo xià qīng  
dēng shān jiǔ qiān zhàng   zhōng dào duō  
fēng gāo fēng   fēng fēng xiù lín  
yǎng kàn tóng lái   jiàn guān  
gāo tái shí qiáo   xún cháng yún suǒ 宿  
xià fāng léi shí   shàng qíng  
gài   wàn zài  
fēng liù shí   jǐn cuì làng chù  
běi yǒu lǎn zàn yán   shí qiáo  
xià kuī bàn yán huā   bēi zhuó hóng  
fēi yún fēng pàn guò   lǎn zhī yíng  
zhù róng zuì gāo jué   gài  
shì tóng yǎng guān   cāng cāng wàn xíng  
wéi gǒu lǒu fēng   nán bàn kōng  
fǎng 仿 rèn xiāo xiāng   xiàng yuè liú  
gāo chù jīng hún   fān zhái píng  
dōng yǒu léi xué   líng jǐn chù  
yún lái mián 綿 shì jiè   yún fēng  
sēng chuāng huò liú xià   yún zhú  
jué dǐng héng shí xiān rén yǒu zhuó    
shān duō jīn guāng cǎo   bàn liè zhú  
líng yào xún   jiē guī tài