昔游詩 其六

宋代 姜夔
天寒白馬渡,落日山陽村。 是時無霜雪,萬時硯奔奔。 外旃吹已愛,內纊冰不溫。 吹馬馬欲倒,吹笠任飛翻。 不見行路人,但見草木蕃。 忽看野燒起,大焰燒乾坤。 聲如震雷震,勢若江湖吞。 虎豹走散亂,麋鹿不足言, 夜投野店宿,無壁亦無門。 此行值三厄,幸得軀命存。 明發見老姊,斗酒為招魂。
tiān hán bái   luò shān yáng cūn  
shì shí shuāng xuě   wàn shí yàn bēn bēn  
wài zhān chuī ài   nèi kuàng bīng wēn  
chuī dào   chuī rèn fēi fān  
jiàn xíng rén   dàn jiàn cǎo fān  
kàn shāo   yàn shāo qián kūn  
shēng zhèn léi zhèn   shì ruò jiāng tūn  
bào zǒu sǎn luàn   鹿 yán  
tóu diàn 宿   mén  
xíng zhí sān è   xìng de mìng cún  
míng jiàn lǎo   dǒu jiǔ wèi zhāo hún