戲詠庭前萱草

宋代 呂本中
傳說亡憂樹後屏,誰教卻種在前亭。想因白髮愁千斛,故遣芳階綠一庭。 青柎幾時將碧草,丹心有日恐飄萍。更憐共道慈親號,繞砌還須雨露榮。
chuán shuō wáng yōu shù hòu píng   shuí jiào què zhǒng zài qián tíng xiǎng yīn bái chóu qiān   qiǎn fāng jiē tíng    
qīng shí jiāng cǎo   dān xīn yǒu kǒng piāo píng gèng lián gòng dào qīn hào rào   hái róng