戲詠高節亭邊山礬花二首

宋代 黃庭堅
高節亭邊竹已空,山礬獨自倚春風。 二三名士開顏笑,把斷花光水不通。
gāo jié tíng biān zhú kōng   shān fán chūn fēng  
èr sān míng shì kāi yán xiào   duàn huā guāng shuǐ tōng