戲詠村居

宋代 陸游
馬跡車聲斷已無,鄰翁笑語自相呼。 衣裁大布如亭長,船設低篷學釣徒。 愍物慾師僧施食,畏人愁報吏催租。 陳蕃壯志消磨盡,一室從今卻掃除。
chē shēng duàn   lín wēng xiào xiāng
cái tíng zhǎng   chuán shè péng xué diào
mǐn shī sēng shī shí   wèi rén chóu bào cuī
chén fān zhuàng zhì xiāo jǐn   shì cóng jīn què sǎo chú