夕陽洞

唐代 佚名
順山高几許,亭亭似人蹲。左右自回抱,抱中有清源。 異石匝階墀,巉巉快四軒。憑几見城邑,一峰當石門。 自從得茲洞,愛之忘朝昏。吾欲老於此,便為海陽人。 誰為高世者,與我能修鄰。
shùn shān gāo   tíng tíng shì rén dūn zuǒ yòu huí bào   bào zhōng yǒu qīng yuán
shí jiē chí   chán chán kuài xuān píng jiàn chéng   fēng dāng shí mén
cóng dòng   ài zhī wàng cháo hūn lǎo   biàn 便 wèi hǎi yáng rén
shuí wèi gāo shì zhě   néng xiū lín