夕陽

宋代 錢惟演
遠色連高樹,回光射逈樓。 自翻歸雁影,更急思蟲愁。 煙暝長先隔,霞烘久未收。 華燈知可繼,惟照洞房幽。
yuǎn lián gāo shù   huí guāng shè jiǒng lóu  
fān guī yàn yǐng   gèng chóng chóu  
yān míng zhǎng xiān   xiá hōng jiǔ wèi shōu  
huá dēng zhī   wéi zhào dòng fáng yōu