夕陽

宋代 劉敞
過雨風景好,斜陽林下明。倦遊宜几杖,卻埽稱柴荊。 宿蝶依花靜,歸禽觸葉驚。逍遙共茲世,聊復得吾生。
guò fēng jǐng hǎo   xié yáng lín xià míng juàn yóu zhàng què   sào chēng chái jīng    
宿 dié huā jìng   guī qín chù jīng xiāo yáo gòng shì liáo   shēng