喜雪

宋代 韓元吉
苦寒無那歲崢嶸,一夜陰風雪滿城。 莫部牛羊迂使節,卻思鵝鴨溷軍聲。 庭空賸喜羅琪樹,履敝猶堪步玉京。 更碾新芽試湯火,從來冷淡是書生。
hán suì zhēng róng   yīn fēng xuě mǎn 滿 chéng  
niú yáng shǐ 使 jié   què é hùn jūn shēng  
tíng kōng shèng luó shù   yóu kān jīng  
gèng niǎn xīn shì tāng huǒ   cóng lái lěng dàn shì shū shēng