溪行兩岸皆芙蓉桂花余喜遂賦此詩

元代 薩都剌
芙蓉發蓓蕾,桂樹花斕斑。中秋前日過,客子未出關。 香生桂樹叢,露下芙蓉葉。花以寄遠人,葉以作書帖。 何日棹船還,桂樹芙蓉間。船頭聽我夜吹笛,吹起月輪升東山。
róng bèi lěi   guì shù huā lán bān zhōng qiū qián guò   wèi chū guān
xiāng shēng guì shù cóng   xià róng huā yuǎn rén   zuò shū tiē
zhào chuán hái   guì shù róng jiān chuán tóu tīng chuī   chuī yuè lún shēng dōng shān