喜邢校書遠至對雨同賦遠晚飯阮返五韻

唐代 李益
雀噪空城陰,木衰羈思遠。已蔽青山望,徒悲白雲晚。 別離千里風,雨中同一飯。開徑說逢康,臨觴方接阮。 旅宦竟何如,勞飛思自返。
què zào kōng chéng yīn   shuāi yuǎn qīng shān wàng   bēi bái yún wǎn
bié qiān fēng   zhōng tóng fàn kāi jìng shuō féng kāng   lín shāng fāng jiē ruǎn
huàn jìng   láo fēi fǎn