戲汪信民教授

宋代 饒節
汪侯思家每不寐,顛倒裳衣中夜起。豈惟蓐食窘僮奴,頗復打門攪鄰里。 涼風蕭蕭月在庭,老夫醉著呼不醒。山僮奔走奉嘉客,銅瓶汲井天未明。
wāng hóu jiā měi mèi   diān dǎo cháng zhōng wéi shí jiǒng tóng   mén jiǎo lín
liáng fēng xiāo xiāo yuè zài tíng   lǎo zuì zhù xǐng shān tóng bēn zǒu fèng jiā   tóng píng jǐng tiān wèi míng