秀州報本禪院鄉僧文長老方丈

宋代 蘇軾
萬里家山一夢中,吳音漸已變兒童。 每逢蜀叟談終日,便覺峨眉翠掃空。 師已忘言真有道,我除搜句百無功。 明年採藥天台去,更欲題詩滿浙東。
wàn jiā shān mèng zhōng   yīn jiàn biàn ér tóng  
měi féng shǔ sǒu tán zhōng   biàn 便 jué é méi cuì sǎo kōng  
shī wàng yán zhēn yǒu dào   chú sōu bǎi gōng  
míng nián cǎi yào tiān tāi   gèng shī mǎn 滿 zhè dōng