修源

宋代 李彭
修源寒皎鏡,湛湛有餘地。居然起灘瀨,無復保夷粹。 人實不易知,出處非細事。懸知成小草,何苦辭遠志。 飢求仁者粟,不用濫乞米。清言豈置患,高誼世所韙。 君看陸平原,華亭思鶴唳。季野雖不言,四時氣亦備。 一飽會有時,幽園動春意。
xiū yuán hán jiǎo jìng   zhàn zhàn yǒu rán tān lài   bǎo cuì    
rén shí zhī   chū chù fēi shì xuán zhī chéng xiǎo cǎo   yuǎn zhì    
qiú rén zhě   yòng làn qīng yán zhì huàn gāo   shì suǒ wěi    
jūn kàn píng yuán   huá tíng suī yán   shí bèi    
bǎo huì yǒu shí   yōu yuán dòng chūn