秀野以喜無多屋宇幸不礙雲山為韻賦詩熹伏讀佳作率爾攀和韻劇思慳無復律呂笑覽之餘賜以斤斧幸甚 其一

宋代 朱熹
高人山水心,結習自無始。五畝江上園,清陰遍桃李。 一堂聊自娛,三徑亦可喜。試問避俗翁,何如尊賢里。
gāo rén shān shuǐ xīn   jié shǐ jiāng shàng yuán   qīng yīn biàn táo
táng liáo   sān jìng shì wèn wēng   zūn xián