秀野以喜無多屋宇幸不礙雲山為韻賦詩熹伏讀佳作率爾攀和韻劇思慳無復律呂笑覽之餘賜以斤斧幸甚 其八

宋代 朱熹
青山背夕陽,茲景公所愛。虛堂日落時,遷坐一解帶。 嵐分疑有處,鳥度知無礙。須臾暮色來,默默無與會。
qīng shān bèi yáng   jǐng gōng suǒ ài táng luò shí   qiān zuò jiě dài
lán fēn yǒu chǔ   niǎo zhī ài lái   huì