岫巖秋望感興

清代 魏燮鈞
乾坤萬里接風煙,獨立蒼茫興浩然。秋色西來通渤海,曉雲東望極朝鮮。 側身人世如遷客,過眼光陰感暮年。牢落吾生終寂寞,何須搔首問青天。
qián kūn wàn jiē fēng yān   cāng máng xīng hào rán qiū lái 西 tōng hǎi xiǎo   yún dōng wàng cháo xiǎn    
shēn rén shì qiān   guò yǎn guāng yīn gǎn nián láo luò shēng zhōng   sāo shǒu wèn qīng tiān