修養

唐代 劉叉
損神終日談虛空,不必歸命於胎中。我神不西亦不東, 煙收雲散何濛濛。嘗令體如微微風,綿綿不斷道自沖。 世人逢一不逢一,一回存想一回出。只知一切望一切, 不覺一日損一日。勸君修真復識真,世上道人多忤人, 披圖醮錄益亂神。此法那能堅此身,心田自有靈地珍。 惜哉自有不自親,明真汩沒隨埃塵。
sǔn shén zhōng tán kōng   guī mìng tāi zhōng shén 西 dōng  
yān shōu yún sàn méng méng cháng lìng wēi wēi fēng   mián 綿 mián 綿 duàn dào chōng
shì rén féng féng   huí cún xiǎng huí chū zhǐ zhī qiè wàng qiè  
jué sǔn quàn jūn xiū zhēn shí zhēn   shì shàng dào rén duō rén  
jiào luàn shén néng jiān shēn   xīn tián yǒu líng zhēn
zāi yǒu qīn   míng zhēn suí āi chén