休說

唐代 徐夤
休說人間有陸沈,一樽閒待月明斟。時來不怕滄溟闊, 道大卻憂潢潦深。白首釣魚應是分,青雲干祿已無心。 梓桐賦罷相如隱,誰為君前永夜吟。
xiū shuō rén jiān yǒu shěn   zūn xián dài yuè míng zhēn shí lái cāng míng kuò  
dào què yōu huáng lǎo shēn bái shǒu diào yìng shì fēn   qīng yún gàn 祿 xīn
tóng xiàng yǐn   shuí wèi jūn qián yǒng yín