修史亭三首

唐代 司空圖
山前鄰叟去紛紛,獨強衰羸愛杜門。 漸覺一家看冷落,地爐生火自溫存。 甘心七十且酣歌,自算平生幸已多。 不似香山白居士,晚將心地著禪魔。 烏紗巾上是青天,檢束酬知四十年。 誰料平生臂鷹手,挑燈自送佛前錢。
shān qián lín sǒu fēn fēn   qiáng shuāi léi ài mén
jiàn jué jiā kàn lěng luò   shēng huǒ wēn cún
gān xīn shí qiě hān   suàn píng shēng xìng duō
shì xiāng shān bái shì   wǎn jiāng xīn zhù chán
shā jīn shàng shì qīng tiān   jiǎn shù chóu zhī shí nián
shéi liào píng shēng yīng shǒu   tiǎo dēng sòng qián qián