修上人出覺范送行詩言別因次韻餞之

宋代 饒節
上人丘壑姿,韻出餘子右。已經老洪目,雲是江南秀。 訪我白崖巔,喘汗經層岫。初無一日雅,恍若十年舊。 胡床氣未穩,牙籤出深袖。我居人跡絕,特坐歲時久。 子來亦遽去,既別重回首。招提送客還,松戶閉春晝。
shàng rén qiū 姿   yùn chū zi yòu jīng lǎo hóng yún   shì jiāng nán xiù    
fǎng bái diān   chuǎn hàn jīng céng xiù chū huǎng   ruò shí nián jiù    
chuáng wèi wěn   qiān chū shēn xiù rén jué   zuò suì shí jiǔ    
lái   bié chóng huí shǒu zhāo sòng hái sōng   chūn zhòu