休日有感

宋代 陸游
少年從宦地,休日喜無涯。 坐上強留客,街頭旋買花。 開軒催汛掃,脫帽共諠嘩。 村巷朋游絕,逢春祗自嗟。
shào nián cóng huàn   xiū
zuò shàng qiǎng liú   jiē tóu xuán mǎi huā
kāi xuān cuī xùn sǎo   tuō mào gòng xuān huā
cūn xiàng péng yóu jué   féng chūn zhī jiē