嗅梅

宋代 范成大
雪意勒花愁未解,背陰一朵寒先退。 東風還是去年香,不比人心容易改。 宿酒瞢騰正耐春,花枝人面兩時新。 相看好作風流伴,只恐花枝卻妒人。
xuě huā chóu wèi jiě   bèi yīn duǒ hán xiān tuì 退
dōng fēng hái shì nián xiāng   rén xīn róng gǎi
宿 jiǔ méng téng zhèng nài chūn   huā zhī rén miàn liǎng shí xīn
xiāng kàn hǎo zuò fēng liú bàn   zhǐ kǒng huā zhī què rén