繡谷山房藤花下小集分韻

唐代 全祖望
東風吹遍扶留枝,詩人豫擬餞春詞。玲瓏簾下思手澤,角弓封殖何繁滋。 渾訝軒后蒼龍蜿蜒去,鬍髯忽自空中垂。斜穿倒掛不可數,化作餘霞千仞輝。 一庭新綠萬纓絡,雄虹雌蜺交蔽虧。上有游蜂浪蝶探香窟,下有落英片片投酒卮。 主人笑斟琥珀髓,謂詩不咸客無歸。我詩草草多率筆,安得橫空硬盤與花爭崛奇。
dōng fēng chuī biàn liú zhī   shī rén jiàn chūn líng lóng lián xià shǒu   jiǎo gōng fēng zhí fán
hún xuān hòu cāng lóng wān yán   rán kōng zhōng chuí xié chuān 穿 dào guà shǔ   huà zuò xiá qiān rèn huī
tíng xīn wàn yīng luò   xióng hóng jiāo kuī shàng yǒu yóu fēng làng dié tàn xiāng   xià yǒu luò yīng piàn piàn tóu jiǔ zhī
zhǔ rén xiào zhēn suǐ   wèi shī xián guī shī cǎo cǎo duō   ān héng kōng yìng pán huā zhēng jué