戲題愚溪

宋代 范成大
碧湍漱白石,沄沄復湯湯。 既為人所愚,安用爾許忙? 我昔曾經過,重來已三霜。 無事趼雙足,奔走寧非狂。 溪流到江平,翻笑客路長。 豈不有歲晚,乞身還故鄉。
tuān shù bái shí   yún yún shāng shāng  
wéi rén suǒ   ān yòng ěr máng  
céng jīng guò   chóng lái sān shuāng  
shì jiǎn shuāng   bēn zǒu níng fēi kuáng  
liú dào jiāng píng   fān xiào cháng  
yǒu suì wǎn   shēn hái xiāng