戲題樞言草閣三十二韻

唐代 李商隱
君家在河北,我家在山西。百歲本無業,陰陰仙李枝。 尚書文與武,戰罷幕府開。君從渭南至,我自仙遊來。 平昔苦南北,動成雲雨乖。逮今兩攜手,對若床下鞋。 夜歸碣石館,朝上黃金台。我有苦寒調,君抱陽春才。 年顏各少壯,發綠齒尚齊。我雖不能飲,君時醉如泥。 政靜籌畫簡,退食多相攜。掃掠走馬路,整頓射雉翳。 春風二三月,柳密鶯正啼。清河在門外,上與浮雲齊。 欹冠調玉琴,彈作松風哀。又彈明君怨,一去怨不回。 感激坐者泣,起視雁行低。翻憂龍山雪,卻雜胡沙飛。 仲容銅琵琶,項直聲淒淒。上貼金捍撥,畫為承露雞。 君時臥掁觸,勸客白玉杯。苦雲年光疾,不飲將安歸。 我賞此言是,因循未能諧。君言中聖人,坐臥莫我違。 榆莢亂不整,楊花飛相隨。上有白日照,下有東風吹。 青樓有美人,顏色如玫瑰。歌聲入青雲,所痛無良媒。 少年苦不久,顧慕良難哉。徒令真珠肶,裛入珊瑚腮。 君今且少安,聽我苦吟詩。古詩何人作,老大徒傷悲。
jūn jiā zài běi   jiā zài shān 西 bǎi suì běn   yīn yīn xiān zhī
shàng shū wén   zhàn kāi jūn cóng wèi nán zhì   xiān yóu lái
píng nán běi   dòng chéng yún guāi dǎi jīn liǎng xié shǒu   duì ruò chuáng xià xié
guī jié shí guǎn   cháo shàng huáng jīn tái yǒu hán diào 調   jūn bào yáng chūn cái
nián yán shào zhuàng   chǐ shàng suī néng yǐn   jūn shí zuì
zhèng jìng chóu huà jiǎn   tuì 退 shí duō xiāng xié sǎo lüě zǒu   zhěng dùn shè zhì
chūn fēng èr sān yuè   liǔ yīng zhèng qīng zài mén wài   shàng yún
guān diào 調 qín   dàn zuò sōng fēng āi yòu dàn míng jūn yuàn   yuàn huí
gǎn zuò zhě   shì yàn háng fān yōu lóng shān xuě   què shā fēi
zhòng róng tóng pa   xiàng zhí shēng shàng tiē jīn hàn   huà wèi chéng
jūn shí chéng chù   quàn bái bēi yún nián guāng   yǐn jiāng ān guī
shǎng yán shì   yīn xún wèi néng xié jūn yán zhōng shèng rén   zuò wéi
jiá luàn zhěng   yáng huā fēi xiāng suí shàng yǒu bái zhào   xià yǒu dōng fēng chuī
qīng lóu yǒu měi rén   yán méi guī shēng qīng yún   suǒ tòng liáng méi
shào nián jiǔ   liáng nán zāi lìng zhēn zhū   shān sāi
jūn jīn qiě shǎo ān   tīng yín shī shī rén zuò   lǎo shāng bēi