西亭夜送林六敏還山

宋代 王稱
今夜西亭月,秋風梧葉涼。故人發孤興,別夢繞林塘。 浮世相逢心草草,羨君拂衣一何早。百畝風泉繞桂枝,歸去南山跡如掃。 南山松桂北山雲,飲澗穿雲麋鹿群。窗間明月但高枕,洞口飛泉長對門。 知君自是悠悠者,何須叩角歌長夜。鄭谷年來秋草稀,鹿門誰伴白雲歸。 君行好覓赤松子,余亦將紉薜荔衣。
jīn 西 tíng yuè   qiū fēng liáng rén xīng bié   mèng rào lín táng    
shì xiàng féng xīn cǎo cǎo   xiàn jūn zǎo bǎi fēng quán rào guì zhī guī   nán shān sǎo    
nán shān sōng guì běi shān yún   yǐn jiàn chuān 穿 yún 鹿 qún chuāng jiān míng yuè dàn gāo zhěn dòng   kǒu fēi quán zhǎng duì mén    
zhī jūn shì yōu yōu zhě   kòu jiǎo cháng zhèng nián lái qiū cǎo   mén 鹿 shuí bàn bái yún guī    
jūn xíng hǎo chì sōng   jiāng rèn