蟋蟀吟秋燕飛二首 其二 秋燕飛

清代 張問陶
秋燕飛,蘋香易銷歇,春去不如歸。客巢非故壘,主人焉可依。 何不呼群聚海國,且待明年春草肥。胡為乎,四郊衰黃鷹隼擊,飄飄在萬里,猶著舊烏衣。 風塵憔悴空爾為。忠臣義士一旦出身許君父,慷慨驅車不復顧。 不則故家零落,先疇蕪沒難為耕。欲歸歸不得,江湖浩蕩隨蓬萍。 爾豈茫茫身世迫,緣江磔磔徒飢鳴。避伯勞,侶凍雀,平原燕麥紛紛落。 暮雨歸迷翡翠樓,濃春夢斷棲鴛閣。君不見,山丘華屋變桑田,舊時王謝無青氈。 羈人遊子那忍見,空堂秋草合,落日復誰憐。霜簌簌,風沙沙,烏啼餓鴟笑欲去,天無涯。 含淒繞枯樹,桃李何時花。於嗟乎,瀟湘水闊蛟龍惡,燕兮此肉將安托。 客子悲秋慘不樂,月明況有南飛鵲。
qiū yàn fēi   píng xiāng xiāo xiē   chūn guī cháo fēi lěi   zhǔ rén yān
qún hǎi guó   qiě dài míng nián chūn cǎo féi wéi   jiāo shuāi huáng yīng sǔn   piāo piāo zài wàn   yóu zhù jiù
fēng chén qiáo cuì kōng ěr wèi zhōng chén shì dàn chū shēn jūn   kāng kǎi chē
jiā líng luò   xiān chóu méi nán wéi gēng guī guī   jiāng hào dàng suí péng píng
ěr máng máng shēn shì   yuán jiāng zhé zhé míng láo   dòng què   píng yuán yān mài fēn fēn luò
guī fěi cuì lóu   nóng chūn mèng duàn yuān jūn jiàn   shān qiū huá biàn sāng tián   jiù shí wáng xiè qīng zhān
rén yóu rěn jiàn   kōng táng qiū cǎo   luò shuí lián shuāng   fēng shā shā   è chī xiào   tiān
hán rào shù   táo shí huā jiē   xiāo xiāng shuǐ kuò jiāo lóng è   yàn ròu jiāng ān tuō
bēi qiū cǎn   yuè míng kuàng yǒu nán fēi què