喜晴

宋代 張掞
風生柳港雨晴初,塵鞅何曾識我廬。 燕僦落紅沾幾席,日移嫩綠上琴書。 傷春未許樽無留客尤憐饌有魚。 自覺歸田便野性,不妨竟日帶經鋤。
fēng shēng liǔ gǎng qíng chū   chén yāng zēng shí  
yàn jiù luò hóng zhān   nèn shàng qín shū  
shāng chūn wèi zūn liú yóu lián zhuàn yǒu  
jué guī tián biàn 便 xìng   fáng jìng dài jīng chú