喜晴

宋代 虞儔
雨占甲子向來頻,誰道開晴必換旬。 雲過陽台空有夢,雪消姑射漫凝神。 林間卻喜鳩呼婦,檐外何妨鵲噪人。 可怕西郊泥一尺,徑須躍馬去尋春。
zhàn jiǎ xiàng lái pín   shuí dào kāi qíng huàn xún  
yún guò yáng tái kōng yǒu mèng   xuě xiāo shè màn níng shén  
lín jiān què jiū   yán wài fáng què zào rén  
西 jiāo chǐ   jìng yuè xún chūn