喜晴

宋代 韓淲
喜晴方且啟柴門,忽有人來倒一樽。只道久閒常蕩蕩,不知小醉已昏昏。
qíng fāng qiě chái mén   yǒu rén lái dào zūn zhī dào jiǔ xián cháng dàng dàng   zhī xiǎo zuì hūn hūn