喜晴

宋代 曾幾
求晴而得晴,老子不勝喜。 夜間屋瓦聲,如疾痛在己。 通宵遂無寐,落勢殊未已。 禾頭臥沙泥,便恐欲生耳。 謂天為不仁,春夏雨如彼。 即今孰主張,秋潦更如此。 垂成又敗之,天意定不爾。 果如吾所料,林杪風忽起。 玄雲走四山,白日行萬里。 腰鐮知幾家,持杵者誰子。 歡聲田野間,樂事圖畫裡。 使君經旬憂,杯酒為一洗。 官倉不須問,百室既盈止。 作詩告同僚,可以賀我矣。
qiú qíng ér qíng   lǎo zi shèng  
jiān shēng   tòng zài  
tōng xiāo suì mèi   luò shì shū wèi  
tóu shā   biàn 便 kǒng shēng ěr  
wèi tiān wèi rén   chūn xià  
jīn shú zhǔ zhāng   qiū liáo gèng  
chuí chéng yòu bài zhī   tiān dìng ěr  
guǒ suǒ liào   lín miǎo fēng  
xuán yún zǒu shān   bái xíng wàn  
yāo lián zhī jiā   chí chǔ zhě shuí  
huān shēng tián jiān   shì huà  
shǐ 使 jūn jīng xún yōu   bēi jiǔ wèi  
guān cāng wèn   bǎi shì yíng zhǐ  
zuò shī gào tóng liáo